云卧山房为了上人赋

元代 刘永之
空山云卧杳难寻,惟许人间礼磬音。龙起钵中生片影,鹤归仙顶结轻阴。 化为法雨沾衣湿,散作天花绕座深。去住了然无定著,祇应猛虎识禅心。
kōng shān yún yǎo nán xún   wéi rén jiān qìng yīn lóng zhōng shēng piàn yǐng   guī xiān dǐng jié qīng yīn    
huà wéi zhān shī 湿   sàn zuò tiān huā rào zuò shēn zhù liǎo rán dìng zhù   yīng měng shí chán xīn