玉女摇仙佩 与米紫来论词即书其集后

清代 曹贞吉
才人剩技,削玉团香,有得离奇如此。绣岭宫前,苎萝溪上,一一倾城姝丽。 更把繁弦倚。似飞仙剑客,乘风游戏。怨离别、青衫红袖,消向琵琶羯鼓声里。 沙石砉然惊,苦竹黄芦,暗啼山鬼。省识红盐妙理,换羽移宫,堕尽关河人泪。 细数名家,晚唐南宋,漫说苏豪柳腻。海岳当年裔。 平分取、书画船中风味。又证入、金荃兰畹,小山白石,天花乱撒。 珊瑚碎、酒边珍重乌丝字。
cái rén shèng   xuē tuán xiāng   yǒu de xiù lǐng gōng qián   zhù luó shàng   qīng chéng shū
gèng fán xián shì fēi xiān jiàn   chéng fēng yóu yuàn bié qīng shān hóng xiù   xiāo xiàng pa jié shēng
shā shí huā rán jīng   zhú huáng   àn shān guǐ shěng shí hóng yán miào   huàn gōng   duò jǐn guān rén lèi
shǔ míng jiā   wǎn táng nán sòng   màn shuō háo liǔ hǎi yuè dāng nián
píng fēn shū huà chuán zhòng fēng wèi yòu zhèng jīn quán lán wǎn   xiǎo shān bái shí   tiān huā luàn
shān suì jiǔ biān zhēn zhòng