玉女摇仙佩 秋情

宋代 张玉娘
霜天破夜,一阵寒风,乱淅入帘穿户。醉觉珊瑚,梦回湘浦,隔水晓钟声度。不作高唐赋。笑巫山神女,行云朝暮。细思算、从前旧事,总为无情,顿相孤负。正多病多愁,又听山城,戍笳悲诉。强起推残绣褥,独对菱花,瘦减精神三楚。为甚月楼,歌亭花院,酒债诗怀轻阻。待伊趋前路。争如我双驾,香车归去。任春融、翠阁画堂,香霭席前,为我翻新句。依然京兆成眉妩。
shuāng tiān   zhèn hán fēng   luàn lián chuān 穿 zuì jué shān   mèng huí xiāng   shuǐ xiǎo zhōng shēng zuò gāo táng xiào shān shén   xíng yún zhāo suàn cóng qián jiù shì   zǒng wèi qíng   dùn xiāng zhèng duō bìng duō chóu   yòu tīng shān chéng   shù jiā bēi qiáng tuī cán xiù   duì líng huā   shòu jiǎn jīng shén sān chǔ wéi shèn yuè lóu   tíng huā yuàn   jiǔ zhài shī huái 怀 qīng dài qián zhēng shuāng jià   xiāng chē guī rèn chūn róng cuì huà táng   xiāng ǎi qián   wèi fān xīn rán jīng zhào chéng méi