玉女摇仙佩 佳人

明代 俞彦
凭谁般尔,倩若钩绳,琢就飞琼苕玉。月下当歌,风前凝盻,亦是每常妆束。 别具才情处,但芳魂染惹,害人深酷。两相觑、幽襟密意,都是清矑、盻里含蓄。 沾些子脂香。堪做人间,千祥百福。 那许雒阳胜苑,太华神州,占断夭红柔绿。背面秋千,相思才诉,引起眉儿全蹙。 疑道湘皋女。暂留得踪迹,尘寰芬郁。叹自古、逢权别怨,不禁回首、织乌忙续。 从今愿,年年畅好斟醽醁。
píng shuí bān ěr   qiàn ruò gōu shéng   zhuó jiù fēi qióng sháo yuè xià dāng   fēng qián níng   shì měi cháng zhuāng shù
bié cái qíng chù   dàn fāng hún rǎn   hài rén shēn liǎng xiāng yōu jīn   dōu shì qīng hán
zhān xiē zhī xiāng kān zuò rén jiān   qiān xiáng bǎi
luò yáng shèng yuàn   tài huá shén zhōu   zhàn duàn yāo hóng róu 绿 bèi miàn qiū qiān   xiāng cái   yǐn méi ér quán
dào xiāng gāo zàn liú zōng   chén huán fēn tàn féng quán bié yuàn   jīn huí shǒu zhī máng
cóng jīn yuàn   nián nián chàng hǎo zhēn líng