玉女摇仙佩 佳人

清代 顾静和
青琴绛树,下蔡洛川,共羡人间难遇。有个名姝,乘鸾飞去,莫是飞琼再世。 若把容光比。有数束波横,口吹兰气。眉封翠、丰肌腻理,不过千娇百媚而已。 争似女相如,能手赋、东邻佳丽。须信毛嫱西子,谢韫班姬,难得色才相俪。 才子佳人、赢得一身双美。为甚谪泥犁,浊世界、羞斗靓妆高髻。 愿天公、留心玉貌,着意怜才,召为玉殿修文吏。莫负了、倾城倾国胡天帝。
qīng qín jiàng shù   xià cài luò chuān   gòng xiàn rén jiān nán yǒu míng shū   chéng luán fēi   shì fēi qióng zài shì
ruò róng guāng yǒu shù shù héng   kǒu chuī lán méi fēng cuì fēng   guò qiān jiāo bǎi mèi ér
zhēng xiàng   néng shǒu dōng lín jiā xìn máo qiáng 西   xiè yùn bān   nán de cái xiāng
cái jiā rén yíng de shēn shuāng měi wéi shèn zhé   zhuó shì jiè xiū dòu jìng zhuāng gāo
yuàn tiān gōng liú xīn mào   zhuó lián cái   zhào wèi diàn 殿 xiū wén le qīng chéng qīng guó tiān