鬻女谣

元代 萨都剌
扬州袅袅红楼女,玉笋银筝响风雨。绣衣貂帽白面郎,七宝雕笼呼翠羽。 冷官傲兀苏与黄,提笔鼓吻趋文场。平生睥睨纨裤习,不入歌舞春风乡。 道逢鬻女弃如土。惨澹悲风起天宇。荒村白日逢野狐,破屋黄昏闻啸鬼。 闭门爱惜冰雪肤,春风绣出花六铢。人誇颜色重金璧,今日饥饿啼长途。 悲啼泪尽黄河乾,县官县官何尔颜。金带紫衣郡太守,醉饱不问民食艰。 传闻关陕尤可忧,旱荒不独东南州。枯鱼吐沫泽雁叫,嗷嗷待食何时休。 汉宫有女出天然,青鸟飞下神书传。芙蓉帐暖春云晓,玉楼梳洗银鱼悬。 承恩又上紫云车,那知鬻女长欷歔。愿逢昭代民富腴,儿童拍手歌《康衢》。
yáng zhōu niǎo niǎo hóng lóu   sǔn yín zhēng xiǎng fēng xiù diāo mào bái miàn láng   bǎo diāo lóng cuì
lěng guān ào huáng   wěn wén chǎng píng shēng wán   chūn fēng xiāng
dào féng cǎn dàn bēi fēng tiān huāng cūn bái féng   huáng hūn wén xiào guǐ
mén ài bīng xuě   chūn fēng xiù chū huā liù zhū rén kuā yán zhòng jīn   jīn è 饿 cháng
bēi lèi jǐn huáng qián   xiàn guān xiàn guān ěr yán jīn dài jùn tài shǒu   zuì bǎo wèn mín shí jiān
chuán wén guān shǎn yóu yōu   hàn huāng dōng nán zhōu yàn jiào   áo áo dài shí shí xiū
hàn gōng yǒu chū tiān rán   qīng niǎo fēi xià shén shū chuán róng zhàng nuǎn chūn yún xiǎo   lóu shū yín xuán
chéng ēn yòu shàng yún chē   zhī cháng yuàn féng zhāo dài mín   ér tóng pāi shǒu kāng 》。