云山清趣图为欧阳道人作

明代 丘浚
山矗矗,云漫漫,云容山色微茫间。一天淡月秋空静,满地落花春雨寒。 道人爱此有清趣,穿云结屋依山住。一缕茶烟午梦馀,两腋清风欲飞去。 欲飞不飞无限情,拂弦时作太古声。惊猿吐月泪潜堕,老鹤知更相和鸣。 夜深万境俱岑寂,兀然虚室生寒白。回头人世隔红尘,云山惨淡无颜色。
shān chù chù   yún màn màn   yún róng shān wēi máng jiān tiān dàn yuè qiū kōng jìng mǎn   luò huā chūn hán    
dào rén ài yǒu qīng   chuān 穿 yún jié shān zhù chá yān mèng liǎng   qīng fēng fēi    
fēi fēi xiàn qíng   xián shí zuò tài shēng jīng yuán yuè lèi qián duò lǎo   zhī gēng xiāng míng    
shēn wàn jìng cén   rán shì shēng hán bái huí tóu rén shì hóng chén yún   shān cǎn dàn yán