云起楼为彻如赋

明代 袁宏道
白云缥缈如仙客,只在轩前人不识。高人兴云若故知,近固追随远亦得。 鬘鬟人物偶尔成,岂有神情与香色。治然一以气类从,如磁与铁自相即。 主人玉女潭边住,楼居正直高崖处。赤栏翠竹与山平,便是孤云来去路。 朝随马迹渡头风,暮宿罨画溪上树。云耶君耶递为主,茶烟湿处飞泉怒。 雨中自有徐熙山,秋来忽遇王维句。只今长安浩浩尘,云亦随君马上去。 西山逼眼万螺青,是中应有云流寓。东华举首即重霄,垂天漠漠如飞絮。
bái yún piāo miǎo xiān   zhī zài xuān qián rén shí gāo rén xīng yún ruò zhī jìn   zhuī suí yuǎn    
mán huán rén ǒu ěr chéng   yǒu shén qíng xiāng zhì rán lèi cóng   tiě xiāng    
zhǔ rén tán biān zhù   lóu zhèng zhí gāo chù chì lán cuì zhú shān píng biàn   shì 便 yún lái    
cháo suí tóu fēng   宿 yǎn huà shàng shù yún jūn wéi zhǔ chá   yān shī chù 湿 fēi quán    
zhōng yǒu shān   qiū lái wáng wéi zhī jīn cháng ān hào hào chén yún   suí jūn shǎng    
西 shān yǎn wàn luó qīng   shì zhōng yīng yǒu yún liú dōng huá shǒu chóng xiāo chuí   tiān fēi