云南曲

唐代 刘湾
百蛮乱南方,群盗如猬起。骚然疲中原,征战从此始。 白门太和城,来往一万里。去者无全生,十人九人死。 岱马卧阳山,燕兵哭泸水。妻行求死夫,父行求死子。 苍天满愁云,白骨积空垒。哀哀云南行,十万同已矣。
bǎi mán luàn nán fāng   qún dào wèi sāo rán zhōng yuán   zhēng zhàn cóng shǐ
bái mén tài chéng   lái wǎng wàn zhě quán shēng   shí rén jiǔ rén
dài yáng shān   yàn bīng shuǐ xíng qiú   xíng qiú
cāng tiān mǎn chóu yún   bái kōng lěi āi āi yún nán xíng   shí wàn tóng