云门寺西六七里闻符公兰若最幽与薛八同往①

唐代 孟浩然
谓余独迷方,逢子亦在野。 结交指松柏,问法寻兰若。 小溪劣容舟,怪石屡惊马。② 所居最幽绝,所住皆静者。 密筱夹路傍,清泉流舍下。③ 上人亦何闻,尘念俱已舍。 四禅合真如,一切是虚假。④ 愿承甘露润,喜得惠风洒。 依止此山门,谁能效丘也。⑤
wèi fāng   féng zi zài
jié jiāo zhǐ sōng bǎi   wèn xún lán
xiǎo liè róng zhōu   guài shí jīng  
suǒ zuì yōu jué   suǒ zhù jiē jìng zhě
xiǎo jiā bàng   qīng quán liú shě xià  
shàng rén wén   chén niàn shě
chán zhēn   qiè shì jiǎ  
yuàn chéng gān rùn   huì fēng
zhǐ shān mén   shuí néng xiào qiū