云林歌,为贡供奉作

元代 范梈
朝望宣城,夕企云林。扫花钓月,清我闲心。城东之山倚天碧,手扪南斗近咫尺。 幽人筑堂面山坐,绝似谢公故时宅。谢公今何在,苍苔剪行迹。 调笙诵新诗,流水照白石。看水作明镜,年光静来往。 夜深敬亭雨,坐见南湖长。清风被长阪,鸟度蒹葭响。 云之林兮不可攀,中有青猿白鹤相盘桓。林之云兮不可缚,时来宿我青檐端。 昂藏老仙人,抱剑卧山侧。忆在中华时,相逢发未白。 问之不笑亦不言,阿蒙中子瀛洲客。却起遗我宝字书,依稀摄精炼魂魄。 相期后天无极年,共尔守之合自然,专气还得同飞仙。 未登云林堂,试作云林歌。嗟我久客意衰迈,云林云林奈若何。
cháo wàng xuān chéng   yún lín sǎo huā diào yuè   qīng xián xīn chéng dōng zhī shān tiān   shǒu mén nán dòu jìn zhǐ chǐ
yōu rén zhù táng miàn shān zuò   jué shì xiè gōng shí zhái xiè gōng jīn zài   cāng tái jiǎn xíng
diào shēng sòng xīn shī   liú shuǐ zhào bái shí kàn shuǐ zuò míng jìng   nián guāng jìng lái wǎng
shēn jìng tíng   zuò jiàn nán zhǎng qīng fēng bèi cháng bǎn   niǎo jiān jiā xiǎng
yún zhī lín pān   zhōng yǒu qīng yuán bái xiāng pán huán lín zhī yún   shí lái 宿 qīng yán duān
áng cáng lǎo xiān rén   bào jiàn shān zài zhōng huá shí   xiāng féng wèi bái
wèn zhī xiào yán   ā méng zhōng yíng zhōu què bǎo shū   shè jīng liàn hún
xiāng hòu tiān nián   gòng ěr shǒu zhī rán   zhuān hái tóng fēi xiān
wèi dēng yún lín táng   shì zuò yún lín jiē jiǔ shuāi mài   yún lín yún lín nài ruò