云谷为玉笥道人赋

元代 邓雅
幽意在云谷,高风怀考亭。东西虽异地,复此托嘉名。 杳霭翠峰合,氤氲佳气生。窗虚白日晚,衣润暑天清。 坐石对仙客,焚香观道经。松花宜酒味,泉响当琴声。 窈窕绝尘鞅,逍遥违世情。何当托栖遁,服食致遐龄。
yōu zài yún   gāo fēng huái 怀 kǎo tíng dōng 西 suī   tuō jiā míng
yǎo ǎi cuì fēng   yīn yūn jiā shēng chuāng bái wǎn   rùn shǔ tiān qīng
zuò shí duì xiān   fén xiāng guān dào jīng sōng huā jiǔ wèi   quán xiǎng dāng qín shēng
yǎo tiǎo jué chén yāng   xiāo yáo wéi shì qíng dāng tuō dùn   shí zhì xiá líng