运禅人求偈

宋代 释德洪
石室如仄磬,春云如翠被。翛然无事僧,来此时枕臂。 无求即无忧,有身还有累。永怀彭尊宿,一席曾遁世。 天子不得臣,公卿不敢致。高风不可攀,百世犹兴起。 运禅佳少年,杖锡成戾止。偶从城郭来,衣裓满空翠。 觅归如子规,掉头须去耳。山林与聚落,蜜无中边味。 子心有分别,动息若差异。录以赠其行,不语开笑齿。
shí shì qìng   chūn yún cuì bèi xiāo rán shì sēng lái   shí zhěn    
qiú yōu   yǒu shēn hái yǒu lèi yǒng huái péng 怀 zūn 宿   céng dùn shì    
tiān chén   gōng qīng gǎn zhì gāo fēng pān bǎi   shì yóu xīng    
yùn chán jiā shào nián   zhàng chéng zhǐ ǒu cóng chéng guō lái   jiē mǎn kōng cuì    
guī guī   diào tóu ěr shān lín luò   zhōng biān wèi    
zi xīn yǒu fèn bié   dòng ruò chā zèng xíng   kāi xiào chǐ   齿