云安龙脊滩

宋代 杨济
洞庭老龙时出没,万斛舟航皆辟易。 此龙脊背已铁石,肯逐时好作人日。 我呼邦人来踏碛,恍然如见河图出。 大巫鸡卜占云吉,小巫竹枝歌转激。 飘石杨沙障江色,尘埃何处不相袭。 摩挲石刻聊偃息,恐有老人来横笛。
dòng tíng lǎo lóng shí chū   wàn zhōu háng jiē  
lóng bèi tiě shí   kěn zhú shí hǎo zuò rén  
bāng rén lái   huǎng rán jiàn chū  
zhān yún   xiǎo zhú zhī zhuǎn  
piāo shí yáng shā zhàng jiāng   chén āi chǔ xiāng  
shí liáo yǎn   kǒng yǒu lǎo rén lái héng