唐代 韩琮
深惹离情霭落晖,如车如盖早依依。山头触石应常在, 天际从龙自不归。莫向隙窗笼夜月,好来仙洞湿行衣。 春风淡荡无心后,见说襄王梦亦稀。
shēn qíng ǎi luò huī   chē gài zǎo shān tóu chù shí yīng cháng zài  
tiān cóng lóng guī xiàng chuāng lóng yuè   hǎo lái xiān dòng shī 湿 xíng
chūn fēng dàn dàng xīn hòu   jiàn shuō xiāng wáng mèng