唐代 李中
悠悠离洞壑,冉冉上天津。捧日终为异,从龙自有因。 高行四海雨,暖拂万山春。静与霞相近,闲将鹤最亲。 帝乡归莫问,楚殿梦曾频。白向封中起,碧从诗里新。 冷容横钓浦,轻缕绊蟾轮。不滞浓还淡,无心卷复伸。 非烟聊拟议,干吕在逡巡。会作五般色,为祥覆紫宸。
yōu yōu dòng   rǎn rǎn shàng tiān jīn pěng zhōng wèi   cóng lóng yǒu yīn
gāo xíng hǎi   nuǎn wàn shān chūn jìng xiá xiāng jìn   xián jiāng zuì qīn
xiāng guī wèn   chǔ diàn 殿 mèng céng pín bái xiàng fēng zhōng   cóng shī xīn
lěng róng héng diào   qīng bàn chán lún zhì nóng hái dàn   xīn juǎn shēn
fēi yān liáo   gān zài qūn xún huì zuò bān   wèi xiáng chén