寓目

唐代 杜甫
一县葡萄熟,秋山苜蓿多。关云常带雨,塞水不成河。 羌女轻烽燧,胡儿制骆驼。自伤迟暮眼,丧乱饱经过。
xiàn tao shú   qiū shān xu duō guān yún cháng dài   sāi shuǐ chéng
qiāng qīng fēng suì   ér zhì luò tuó shāng chí yǎn   sāng luàn bǎo jīng guò