玉茗未有耗而小隐作诗以琼花为二绝当专美野处可也

宋代 洪适
休论官业出金华,共乐家林鹿挽车。何日寻春携漉酒,有时留客试擂茶。 望梅止渴宁非梦,却月横枝始是花。祇恐偏枯惭好句,空教步障锦如霞。
xiū lùn guān chū jīn huá   gòng jiā lín 鹿 wǎn chē xún chūn xié jiǔ yǒu   shí liú shì léi chá    
wàng méi zhǐ níng fēi mèng   què yuè héng zhī shǐ shì huā kǒng piān cán hǎo kōng   jiào zhàng jǐn xiá