禹庙歌

宋代 王十朋
君不见蜂目英雄吞四海,血祀初期千万载。稽山木像弃长江,逆溯波涛鬼无馁。 鸟喙辛勤十九年,平吴霸越世称贤。故国无人念遗烈,山间庙貌何凄然。 马守开湖利源迥,岁沃黄云九千顷。年来遗迹半湮芜,庙锁湖边篆烟冷。 吴越国王三节还,尽将锦绣裹江山。自从王气熄牛斗,庙比昭王屋一间。 乃知流光由德厚,祀典谁能如夏后。九年洪水滔天流,下民昏垫尧心忧。 帝惧万国生鱼头,锡禹洪范定九州。功成执玉朝冕旒,奔走讼狱归歌讴。 南巡会稽觐诸侯,书藏䰠穴千丈幽。蝉脱尘寰不肯留,千古灵庙依松楸。 吾皇盛德与禹侔,菲食卑宫恶衣裘。思禹旧绩祀事脩,小臣效职躬荐羞。 仰瞻黻冕怀远猷,退惜分阴惭惰偷。嗟乎越山高兮可夷而丘,鉴湖深兮可理而畴。 惟有禹贡声名长不朽,告成世祀无时休。
jūn jiàn fēng yīng xióng tūn hǎi   xuè chū qiān wàn zài shān xiàng cháng jiāng   tāo guǐ něi
niǎo huì xīn qín shí jiǔ nián   píng yuè shì chēng xián guó rén niàn liè   shān jiān miào mào rán
shǒu kāi yuán jiǒng   suì huáng yún jiǔ qiān qǐng nián lái bàn yān   miào suǒ biān zhuàn yān lěng
yuè guó wáng sān jié hái   jǐn jiāng jǐn xiù guǒ jiāng shān cóng wáng niú dòu   miào zhāo wáng jiān
nǎi zhī liú guāng yóu hòu   diǎn shuí néng xià hòu jiǔ nián hóng shuǐ tāo tiān liú   xià mín hūn diàn yáo xīn yōu
wàn guó shēng tóu   hóng fàn dìng jiǔ zhōu gōng chéng zhí cháo miǎn liú   bēn zǒu sòng guī ōu
nán xún kuài jìn zhū hóu   shū cáng shén xué qiān zhàng yōu chán tuō chén huán kěn liú   qiān líng miào sōng qiū
huáng shèng móu   fěi shí bēi gōng è qiú jiù shì xiū   xiǎo chén xiào zhí gōng jiàn xiū
yǎng zhān miǎn huái 怀 yuǎn yóu   tuì 退 fēn yīn cán duò tōu jiē yuè shān gāo ér qiū   jiàn shēn ér chóu
wéi yǒu gòng shēng míng zhǎng xiǔ   gào chéng shì shí xiū