雨闷示儿子

宋代 陆游
东吴春雨多,略无三日晴。 蒙蒙平野暗,淅淅空阶声。 百花雨中尽,三月未闻莺。 重裘坐奥室,时序真强名。 亦欲借驴出,泥淖沾衣缨。 抚事每累欷,浊醪聊独倾。 景运今方开,关辅一日平。 我家本好畤,灞滻可躬耕,买酒新丰市,看花下杜城,会当与汝辈,藉草作清明。
dōng chūn duō   lüè sān qíng
méng méng píng àn   kōng jiē shēng
bǎi huā zhōng jǐn   sān yuè wèi wén yīng
chóng qiú zuò ào shì   shí zhēn qiáng míng
jiè chū   nào zhān yīng
shì měi lèi   zhuó láo liáo qīng
jǐng yùn jīn fāng kāi   guān píng
jiā běn hǎo zhì   chǎn gōng gēng   mǎi jiǔ xīn fēng shì   kàn huā xià chéng   huì dāng bèi   cǎo zuò qīng míng