与孟郊洛北野泉上煎茶

唐代 刘言史
粉细越笋芽,野煎寒溪滨。恐乖灵草性,触事皆手亲。 敲石取鲜火,撇泉避腥鳞。荧荧爨风铛,拾得坠巢薪。 洁色既爽别,浮氲亦殷勤。以兹委曲静,求得正味真。 宛如摘山时,自歠指下春。湘瓷泛轻花,涤尽昏渴神。 此游惬醒趣,可以话高人。
fěn yuè sǔn   jiān hán bīn kǒng guāi líng cǎo xìng   chù shì jiē shǒu qīn
qiāo shí xiān huǒ   piē quán xīng lín yíng yíng cuàn fēng dāng   shí zhuì cháo xīn
jié shuǎng bié   yūn yīn qín wěi jìng   qiú de zhèng wèi zhēn
wǎn zhāi shān shí   chuò zhǐ xià chūn xiāng fàn qīng huā   jǐn hūn shén
yóu qiè xǐng   huà gāo rén