玉梅香慢

宋代 佚名
寒色犹高,春力尚怯。微律先催梅拆。晓日轻烘,清风烦触,凝散数枝残雪。嫩英妒粉,嗟素艳、有蜂蝶。全似人人,向我依然,顿成离缺。裴回寸肠万结。又因花、暗成凝咽。拈蕊怜香,不禁恨深难绝。若是芳心解语,应共把、此情细细说。泪满阑干,无言强折。
hán yóu gāo   chūn shàng qiè wēi xiān cuī méi chāi xiǎo qīng hōng   qīng fēng fán chù   níng sàn shù zhī cán xuě nèn yīng fěn   jiē yàn yǒu fēng dié quán shì rén rén   xiàng rán   dùn chéng quē péi huí cùn cháng wàn jié yòu yīn huā àn chéng níng yān niān ruǐ lián xiāng   jīn hèn shēn nán jué ruò shì fāng xīn jiě   yīng gòng qíng shuō lèi mǎn lán gān   yán qiáng zhé