虞美人·妆浓未试芙蓉脸

宋代 张镃
妆浓未试芙蓉脸。却扇凉犹浅。 粉轻红袅一生娇。风外细香时伴、湿云飘。 双飞属玉来还去。谁识幽闲趣。 莫教疏雨黄昏。已是不禁秋色、怕销魂。
zhuāng nóng wèi shì róng liǎn què shàn liáng yóu qiǎn
fěn qīng hóng niǎo shēng jiāo fēng wài xiāng shí bàn shī 湿 yún piāo
shuāng fēi zhǔ lái huán shuí shí yōu xián
jiào shū huáng hūn shì jīn qiū xiāo hún