虞美人·虞美人

宋代 王安石
虞美人,态浓意远淑且真。 同辇随君侍君侧,六宫粉黛无颜色。 楚歌四面起,形势反苍黄。 夜闻马嘶晓无迹,蛾眉萧飒如秋霜。 汉家离宫三十六,缓歌慢舞凝丝竹。 人间举眼尽堪悲,独阴崖结茅屋。 美人为黄土,草木皆含愁。 红房紫谭处处有,听曲低昂如有求。 青天漫漫覆长路,今人犁田昔人墓。 虞兮虞兮奈若何,不见玉颜空死处。
měi rén   tài nóng yuǎn shū qiě zhēn
tóng niǎn suí jūn shì jūn   liù gōng fěn dài yán
chǔ miàn   xíng shì fǎn cāng huáng
wén xiǎo   é méi xiāo qiū shuāng
hàn jiā gōng sān shí liù   huǎn màn níng zhú
rén jiān yǎn jǐn kān bēi   yīn jié máo
měi rén wéi huáng   cǎo jiē hán chóu
hóng fáng tán chù chù yǒu   tīng áng yǒu qiú
qīng tiān màn màn cháng   jīn rén tián rén
nài ruò   jiàn yán kōng chù