虞美人·原桑飞尽霜空杳

宋代 晁补之
原桑飞尽霜空杳。霜夜愁难晓。油灯野店怯黄昏。穷途不灭酒杯深。故人心。 羊山古道行人少。也送行人老。一般别语重千金。明年过我小园林。话如今。
yuán sāng fēi jǐn shuāng kōng yǎo shuāng chóu nán xiǎo yóu dēng diàn qiè huáng hūn qióng miè jiǔ bēi shēn rén xīn
yáng shān dào héng rén shǎo sòng xíng rén lǎo bān bié zhòng qiān jīn míng nián guò xiǎo yuán lín huà jīn