虞美人 咏古

宋代 李弥逊
上阳迟日千门锁。花外流莺过。一番春去又经秋。惟有深宫明月、照人愁。 暗中白发随芳草。却恨容颜好。更无魂梦到昭阳。肠断一双飞燕、在雕梁。
shàng yáng chí qiān mén suǒ huā wài liú yīng guò fān chūn yòu jīng qiū wéi yǒu shēn gōng míng yuè zhào rén chóu
àn zhōng bái suí fāng cǎo què hèn róng yán hǎo gèng hún mèng dào zhāo yáng cháng duàn shuāng fēi yàn zài diāo liáng