虞美人·雪消烟涨清江浦

宋代 张孝祥
雪消烟涨清江浦。碧草春无数。 江南几树夕阳红。点点归帆吹尽、晚来风。 楼头自擫昭华管。我已无肠断。 断行双雁向人飞。织锦回文空在、寄它谁。
xuě xiāo yān zhǎng qīng jiāng cǎo chūn shù
jiāng nán shù yáng hóng diǎn diǎn guī fān chuī jǐn wǎn lái fēng
lóu tóu zhāo huá guǎn cháng duàn
duàn háng shuāng yàn xiàng rén fēi zhī jǐn huí wén kōng zài shuí