虞美人·晓莺啼破相思梦

唐代 顾煊
晓莺啼破相思梦,帘卷金泥凤。宿妆犹在酒初醒, 翠翘慵整倚云屏,转娉婷。 香檀细画侵桃脸,罗袂轻轻敛。佳期堪恨再难寻, 绿芜满院柳成阴,负春心。 触帘风送景阳钟,鸳被绣花重。晓帏初卷冷烟浓, 翠匀粉黛好仪容,思娇慵。 起来无语理朝妆,宝匣镜凝光。绿荷相倚满池塘, 露清枕簟藕花香,恨悠扬。 翠屏闲掩垂珠箔,丝雨笼池阁。露粘红藕咽清香, 谢娘娇极不成狂,罢朝妆。 小金鸂鶒沈烟细,腻枕堆云髻。浅眉微敛注檀轻, 旧欢时有梦魂惊,悔多情。 碧梧桐映纱窗晚,花谢莺声懒。小屏屈曲掩青山, 翠帏香粉玉炉寒,两蛾攒。 颠狂年少轻离别,孤负春时节。画罗红袂有啼痕, 魂销无语倚闺门,欲黄昏。 深闺春色劳思想,恨共春芜长。黄鹂娇转泥芳妍, 杏枝如画倚轻烟,锁窗前。 凭阑愁立双蛾细,柳影斜摇砌。玉郎还是不还家, 教人魂梦逐杨花,绕天涯。 少年艳质胜琼英,早晚别三清。莲冠稳篸钿篦横, 飘飘罗袖碧云轻,画难成。 迟迟少转腰身袅,翠靥眉心小。醮坛风急杏枝香, 此时恨不驾鸾皇,访刘郎。
xiǎo yīng xiàng mèng   lián juǎn jīn fèng 宿 zhuāng yóu zài jiǔ chū xǐng  
cuì qiào yōng zhěng yún píng   zhuǎn pīng tíng
xiāng tán huà qīn táo liǎn   luó mèi qīng qīng liǎn jiā kān hèn zài nán xún  
绿 mǎn yuàn liǔ chéng yīn   chūn xīn
chù lián fēng sòng jǐng yáng zhōng   yuān bèi xiù huā zhòng xiǎo wéi chū juǎn lěng yān nóng  
cuì yún fěn dài hǎo róng   jiāo yōng
lai cháo zhuāng   bǎo xiá jìng níng guāng 绿 xiāng mǎn chí táng  
qīng zhěn diàn ǒu huā xiāng   hèn yōu yáng
cuì píng xián yǎn chuí zhū   lóng chí zhān hóng ǒu yàn qīng xiāng  
xiè niáng jiāo chéng kuáng   cháo zhuāng
xiǎo jīn chì shěn yān   zhěn duī yún qiǎn méi wēi liǎn zhù tán qīng  
jiù huān shí yǒu mèng hún jīng   huǐ duō qíng
tóng yìng shā chuāng wǎn   huā xiè yīng shēng lǎn xiǎo píng yǎn qīng shān  
cuì wéi xiāng fěn hán   liǎng é zǎn
diān kuáng nián shào qīng bié   chūn shí jié huà luó hóng mèi yǒu hén  
hún xiāo guī mén   huáng hūn
shēn guī chūn láo xiǎng   hèn gòng chūn zhǎng huáng jiāo zhuǎn fāng yán  
xìng zhī huà qīng yān   suǒ chuāng qián
píng lán chóu shuāng é   liǔ yǐng xié yáo láng hái shì huán jiā  
jiào rén hún mèng zhú yáng huā   rào tiān
shào nián yàn zhì shèng qióng yīng   zǎo wǎn bié sān qīng lián guān wěn cǎn diàn héng  
piāo piāo luó xiù yún qīng   huà nán chéng
chí chí shǎo zhuàn yāo shēn niǎo   cuì méi xīn xiǎo jiào tán fēng xìng zhī xiāng  
shí hèn jià luán huáng   fǎng 访 liú láng