虞美人·文昌郎自文无比

宋代 王安中
文昌郎自文无比。风露行千里。试寻天上使星看。却见锦衣白昼、过乡关。边城落照孤鸿外。联璧人相对。应吟红叶送清秋。向我旧题诗处、更重游。
wén chāng láng wén fēng xíng qiān shì xún tiān shàng shǐ 使 xīng kàn què jiàn jǐn bái zhòu guò xiāng guān biān chéng luò zhào hóng 鸿 wài lián rén xiàng duì yīng yín hóng sòng qīng qiū xiàng jiù shī chù gèng zhòng yóu