虞美人·柳枝却学腰肢袅

宋代 毛滂
柳枝却学腰肢袅。好似江东小。春风吹绿上眉峰。秀色欲流不断、眼波融。 檐前月上灯花堕。风递余香过。小欢云散已难收。到处冷烟寒雨、为君愁。
liǔ zhī què xué yāo zhī niǎo hǎo jiāng dōng xiǎo chūn fēng chuī 绿 shàng méi fēng xiù liú duàn yǎn róng
yán qián yuè shàng dēng huā duò fēng xiāng guò xiǎo huān yún sàn nán shōu dào chù lěng yān hán wèi jūn chóu