虞美人 泪
枕边愁听莺啼急。莫遣高枝湿。古笺写上一丝丝。多恐化成红豆为相思。
月明沧海珠光冷。独对淋浪影。些儿掬取便成河。应是情天此物未嫌多。
zhěn
枕
biān
边
chóu
愁
tīng
听
yīng
莺
tí
啼
jí
急
mò
。
qiǎn
莫
gāo
遣
zhī
高
shī
枝
gǔ
湿
jiān
。
xiě
古
shàng
笺
yī
写
sī
上
sī
一
duō
丝
kǒng
丝
huà
。
chéng
多
hóng
恐
dòu
化
wèi
成
xiāng
红
sī
豆
为
相
思
。
yuè
月
míng
明
cāng
沧
hǎi
海
zhū
珠
guāng
光
lěng
冷
dú
。
duì
独
lín
对
làng
淋
yǐng
浪
xiē
影
ér
。
jū
些
qǔ
儿
biàn
掬
chéng
取
hé
便
yìng
成
shì
河
qíng
。
tiān
应
cǐ
是
wù
情
wèi
天
xián
此
duō
物
未
嫌
多
。