虞美人·荒城又见重阳到

宋代 晁补之
荒城又见重阳到。狂醉还吹帽。人生开口笑难逢。何况良辰一半、别离中。 平台珠履登高处。犹自怀人否。且簪黄菊满头归。惟有此花风韵、似年时。
huāng chéng yòu jiàn chóng yáng dào kuáng zuì hái chuī mào rén shēng kāi kǒu xiào nán féng kuàng liáng chén bàn bié zhōng
píng tái zhū dēng gāo chù yóu huái 怀 rén fǒu qiě zān huáng mǎn tóu guī wéi yǒu huā fēng yùn shì nián shí