虞美人·翠阴融尽毵毵雪

宋代 王质
翠阴融尽毵毵雪。惨淡花明灭。嫩沙拂拂涨痕添。想见故溪、绿到草堂前。夕阳红透樱桃粒。掩映深沈碧。成都事事似江南。只是香衾、两处受春寒。
cuì yīn róng jǐn sān sān xuě cǎn dàn huā míng miè nèn shā zhǎng hén tiān xiǎng jiàn 绿 dào cǎo táng qián yáng hóng tòu yīng táo yǎn yìng shēn shěn chéng shì shì shì jiāng nán zhǐ shì xiāng qīn liǎng chù shòu chūn hán