虞美人 春雨
春宵沉寂寒衾拥,底事惊残梦?檐前点点复声声,纵是人心如石哪堪听!
眼前万里关山道,漫漫云烟绕。穿云破雾杏花红,开遍家山绰约倚东风。
chūn
春
xiāo
宵
chén
沉
jì
寂
hán
寒
qīn
衾
yōng
拥
,
dǐ
底
shì
事
jīng
惊
cán
残
mèng
梦
?
yán
檐
qián
前
diǎn
点
diǎn
点
fù
复
shēng
声
shēng
声
,
zòng
纵
shì
是
rén
人
xīn
心
rú
如
shí
石
nǎ
哪
kān
堪
tīng
听
!
yǎn
眼
qián
前
wàn
万
lǐ
里
guān
关
shān
山
dào
道
,
màn
漫
màn
漫
yún
云
yān
烟
rào
绕
。
。
chuān
穿
yún
云
pò
破
wù
雾
xìng
杏
huā
花
hóng
红
,
kāi
开
biàn
遍
jiā
家
shān
山
chuò
绰
yuē
约
yǐ
倚
dōng
东
fēng
风
。
。