虞美人

宋代 赵彦端
凌虚风马来无迹。水净山光出。松间孤鹤睡残更。唤起缑箫飞去、与云平。 新亭聊共丰年悦。一醉中秋月。江山拟作画图临。乐府翻成终胜、写无声。
líng fēng lái shuǐ jìng shān guāng chū sōng jiān shuì cán gēng huàn gōu xiāo fēi yún píng
xīn tíng liáo gòng fēng nián yuè zuì zhōng qiū yuè jiāng shān zuò huà lín yuè fān chéng zhōng shèng xiě shēng