虞美人

宋代 蔡伸
红尘匹马长安道。人与花俱老。缓垂鞭袖过平康。散尽高阳、零落少年场。 朱弦重理相思调。无奈知音少。十年如梦尽堪伤。乐事如今、回首做凄凉。
hóng chén cháng ān dào rén huā lǎo huǎn chuí biān xiù guò píng kāng sàn jìn gāo yáng líng luò shào nián chǎng
zhū xián zhòng xiāng diào nài zhī yīn shǎo shí nián mèng jǐn kān shāng shì jīn huí shǒu zuò liáng