虞美人
花心苦被春摇荡。粉艳娇相向。隔帘微雨送幽香。
未羡寒梅,疏影月昏黄。
芳温一念何时忘。笑了还惆怅。无端开近宋东墙。
真个晓人,情思断人肠。
huā
花
xīn
心
kǔ
苦
bèi
被
chūn
春
yáo
摇
dàng
荡
fěn
。
yàn
粉
jiāo
艳
xiāng
娇
xiàng
相
gé
向
lián
。
wēi
隔
yǔ
帘
sòng
微
yōu
雨
xiāng
送
幽
香
。
wèi
未
xiàn
羡
hán
寒
méi
梅
,
shū
疏
yǐng
影
yuè
月
hūn
昏
huáng
黄
。
fāng
芳
wēn
温
yī
一
niàn
念
hé
何
shí
时
wàng
忘
xiào
。
le
笑
hái
了
chóu
还
chàng
惆
wú
怅
duān
。
kāi
无
jìn
端
sòng
开
dōng
近
qiáng
宋
东
墙
。
zhēn
真
gè
个
xiǎo
晓
rén
人
,
qíng
情
sī
思
duàn
断
rén
人
cháng
肠
。