虞美人
阴阴万户春寒重,小立还如梦。粘天草色又深青,惆怅凝眸总觉不分明。
梨花一树飘香雪,到晚迎新月。柳丝无计只长垂,识得人间难展是愁眉。
yīn
阴
yīn
阴
wàn
万
hù
户
chūn
春
hán
寒
zhòng
重
,
xiǎo
小
lì
立
hái
还
rú
如
mèng
梦
zhān
。
tiān
粘
cǎo
天
sè
草
yòu
色
shēn
又
qīng
深
chóu
青
,
chàng
惆
níng
怅
móu
凝
zǒng
眸
jué
总
bù
觉
fēn
不
míng
分
明
。
lí
梨
huā
花
yī
一
shù
树
piāo
飘
xiāng
香
xuě
雪
,
dào
到
wǎn
晚
yíng
迎
xīn
新
yuè
月
liǔ
。
sī
柳
wú
丝
jì
无
zhǐ
计
zhǎng
只
chuí
长
shí
垂
,
de
识
rén
得
jiān
人
nán
间
zhǎn
难
shì
展
chóu
是
méi
愁
眉
。