虞美人

明代 张振
春来春去春难住。又送春归去。重门深锁一春闲,闻道牡丹开谢、不曾看。 年年底事情牵惹。何况春归也。倚阑无计数闲愁。 望断一江春水、思悠悠。
chūn lái chūn chūn nán zhù yòu sòng chūn guī chóng mén shēn suǒ chūn xián   wén dào dan kāi xiè céng kàn
nián nián shì qing qiān kuàng chūn guī lán shù xián chóu
wàng duàn jiāng chūn shuǐ yōu yōu