玉梅令

宋代 姜夔
曰范村,梅开雪落,竹院深静,而石湖畏寒不出,故戏及之 疏疏雪片。散入溪南苑。春寒锁、旧家亭馆。有玉梅几树,背立怨东风,高花未吐,暗香已远。 公来领略,梅花能劝。花长好、愿公更健。便揉春为酒,翦雪作新诗,拚一日、绕花千转。
yuē fàn cūn   méi kāi xuě luò   zhú yuàn shēn jìng   ér shí wèi hán chū   zhī
shū shū xuě piàn sàn nán yuàn chūn hán suǒ jiù jiā tíng guǎn yǒu méi shù   bèi yuàn dōng fēng   gāo huā wèi   àn xiāng yuǎn
gōng lái lǐng lüè   méi huā néng quàn huā zhǎng hǎo yuàn gōng gèng jiàn biàn 便 róu chūn wèi jiǔ   jiǎn xuě zuò xīn shī   pàn rào huā qiān zhuǎn