与马异结交诗

唐代 卢仝
天地日月如等闲,卢仝四十无往还。唯有一片心脾骨, 巉岩崒硉兀郁律。刀剑为峰崿,平地放著高如昆仑山。 天不容,地不受,日月不敢偷照耀。神农画八卦, 凿破天心胸。女娲本是伏羲妇,恐天怒,捣炼五色石, 引日月之针,五星之缕把天补。补了三日不肯归婿家, 走向日中放老鸦。月里栽桂养虾蟆,天公发怒化龙蛇。 此龙此蛇得死病,神农合药救死命。天怪神农党龙蛇, 罚神农为牛头,令载元气车。不知药中有毒药, 药杀元气天不觉。尔来天地不神圣,日月之光无正定。 不知元气元不死,忽闻空中唤马异。马异若不是祥瑞, 空中敢道不容易。昨日仝不仝,异自异,是谓大仝而小异。 今日仝自仝,异不异,是谓仝不往兮异不至, 直当中兮动天地。白玉璞里斫出相思心, 黄金矿里铸出相思泪。忽闻空中崩崖倒谷声, 绝胜明珠千万斛,买得西施南威一双婢。此婢娇饶恼杀人, 凝脂为肤翡翠裙,唯解画眉朱点唇。自从获得君, 敲金摐玉凌浮云。却返顾,一双婢子何足云。 平生结交若少人,忆君眼前如见君。青云欲开白日没, 天眼不见此奇骨。此骨纵横奇又奇,千岁万岁枯松枝。 半折半残压山谷,盘根蹙节成蛟螭。 忽雷霹雳卒风暴雨撼不动,欲动不动千变万化总是鳞皴皮。 此奇怪物不可欺。卢仝见马异文章,酌得马异胸中事。 风姿骨本恰如此,是不是,寄一字。
tiān yuè děng xián   tóng shí wǎng huán wéi yǒu piàn xīn  
chán yán dāo jiàn wèi fēng è 崿   píng fàng zhù gāo kūn lún shān
tiān róng   shòu   yuè gǎn tōu zhào yào 耀 shén nóng huà guà  
záo tiān xīn xiōng běn shì   kǒng tiān   dǎo liàn shí  
yǐn yuè zhī zhēn   xīng zhī tiān le sān kěn guī 婿 jiā  
zǒu xiàng zhōng fàng lǎo yuè zāi guì yǎng   tiān gōng huà lóng shé
lóng shé de bìng   shén nóng yào jiù mìng tiān guài shén nóng dǎng lóng shé  
shén nóng wèi niú tóu   lìng zài yuán chē zhī yào zhōng yǒu yào  
yào shā yuán tiān jué ěr lái tiān shén shèng   yuè zhī guāng zhèng dìng
zhī yuán yuán   wén kōng zhōng huàn ruò shì xiáng ruì  
kōng zhōng gǎn dào róng zuó tóng tóng     shì wèi tóng ér xiǎo
jīn tóng tóng     shì wèi tóng wǎng zhì  
zhí dāng zhōng dòng tiān bái zhuó chū xiāng xīn  
huáng jīn kuàng zhù chū xiāng lèi wén kōng zhōng bēng dào shēng  
jué shèng míng zhū qiān wàn   mǎi 西 shī nán wēi shuāng jiāo ráo nǎo shā rén  
níng zhī wèi fěi cuì qún   wéi jiě huà méi zhū diǎn chún cóng huò de jūn  
qiāo jīn chuāng líng yún què fǎn   shuāng yún
píng shēng jié jiāo ruò shǎo rén   jūn yǎn qián jiàn jūn qīng yún kāi bái méi  
tiān yǎn jiàn zòng héng yòu   qiān suì wàn suì sōng zhī
bàn shé bàn cán shān   pán gēn jié chéng jiāo chī
léi fēng bào hàn dòng   dòng dòng qiān biàn wàn huà zǒng shì lín cūn
guài wu tóng jiàn wén zhāng   zhuó xiōng zhōng shì
fēng 姿 běn qià   shì shì