与陆锬夜话

唐代 王焯
每忆故园风日好,即须来就故人论。雨余麦浪碧于水,溪上藕花香到门。 水旱沙田饶稻蟹,枌榆酒盏及鸡豚。更怜晚饭彫胡罢,饱读残书秋树根。
měi yuán fēng hǎo   lái jiù rén lùn mài làng shuǐ   shàng ǒu huā xiāng dào mén
shuǐ hàn shā tián ráo dào xiè   fén jiǔ zhǎn tún gèng lián wǎn fàn diāo   bǎo cán shū qiū shù gēn