玉楼春·惜花长被花枝恼

元代 元好问
惜花长被花枝恼。一夜落红纷不扫。绿云为幄绣为*,不惜春衫还藉草。尊前莫恨春归早。来岁花开应更好。丁宁双燕促春还,向道惜花人未老。楚娘最瘦腰围小。会看新声歌水调。已看天上驻行云,更向花间留晚照。倾城不博嫣然笑。胜破千金犹恨少。少年恰是惜春时,第一莫教容易
huā zhǎng bèi huā zhī nǎo luò hóng fēn sǎo 绿 yún wéi xiù wèi     *, chūn shān hái cǎo zūn qián hèn chūn guī zǎo lái suì huā kāi yīng gèng hǎo dīng níng shuāng yàn chūn   hái xiàng dào huā rén wèi lǎo chǔ niáng zuì shòu yāo wéi xiǎo huì kàn xīn shēng shuǐ diào kàn tiān shàng zhù   xíng yún gèng xiàng huā jiān liú wǎn zhào qīng chéng yān rán xiào shèng qiān jīn yóu hèn shǎo shào nián qià shì   chūn shí