玉楼春(集句)

宋代 秦观
狂风落尽深红色。春色恼人眠不得。泪沿红粉湿罗巾,怨入青尘愁锦瑟。 岂知一夕秦楼客。烟树重重芳信隔。倚楼无语欲销魂,柳外飞来双羽玉。
kuáng fēng luò jǐn shēn hóng chūn nǎo rén mián lèi yán 沿 hóng fěn shī 湿 luó jīn   yuàn qīng chén chóu jǐn
zhī qín lóu yān shù chóng chóng fāng xìn lóu xiāo hún   liǔ wài fēi lái shuāng