玉楼春

宋代 范成大
佳人无对甘幽独。竹雨松风相澡浴。山深翠袖自生寒,夜久玉肌元不粟。 却寻千树烟江曲。道骨仙风终绝俗。绛裙缟袂各朝元,只有散仙名萼绿。
jiā rén duì gān yōu zhú sōng fēng xiāng zǎo shān shēn cuì xiù shēng hán   jiǔ yuán
què xún qiān shù yān jiāng dào xiān fēng zhōng jué jiàng qún gǎo mèi cháo yuán   zhǐ yǒu sàn xiān míng è 绿