玉楼春

宋代 毛滂
句以侑茗饮。逮去年,曾登山高会。今年客东都,依逆旅主人舍,无游从,不复出门,不知时节之变。或云今日重九,起坐空庭月下,复取云团酌一杯。盖用仆故事,以送佳节。又作侑茶一首以和韵 泥银四壁盘蜗篆。明月一庭秋满院。不知陶菊总开无,但见杜苔新雨遍。 去年醉倒云为簟。未尽百壶惊日短。小云今夜伴牢愁,好在凤凰春未晚。
yòu míng yǐn dǎi nián   céng dēng shān gāo huì jīn nián dōng dōu   zhǔ rén shè   yóu cóng   chū mén   zhī shí jié zhī biàn huò yún jīn chóng jiǔ   zuò kōng tíng yuè xià   yún tuán zhuó bēi gài yòng shì   sòng jiā jié yòu zuò yòu chá shǒu yùn
yín pán zhuàn míng yuè tíng qiū mǎn yuàn zhī táo zǒng kāi   dàn jiàn tái xīn biàn
nián zuì dào yún wéi diàn wèi jǐn bǎi jīng duǎn xiǎo yún jīn bàn láo chóu   hǎo zài fèng huáng chūn wèi wǎn