玉楼春

宋代 晏几道
轻风拂柳冰初绽。细雨消尘云未散。红窗青镜待妆梅,绿陌高楼催送雁。 华罗歌扇金蕉盏。记得寻芳心绪惯。凤城寒尽又飞花,岁岁春光常有限。
qīng fēng liǔ bīng chū zhàn xiāo chén yún wèi sàn hóng chuāng qīng jìng dài zhuāng méi   绿 gāo lóu cuī sòng yàn
huá luó shàn jīn jiāo zhǎn de xún fāng xīn guàn fèng chéng hán jǐn yòu fēi huā   suì suì chūn guāng cháng yǒu xiàn