玉楼春

宋代 晏几道
芳年正是香英嫩。天与娇波长入鬓。蕊珠宫里旧承恩,夜拂银屏朝把镜。 云情去住终难信。花意有无休更问。醉中同尽一杯欢,归后各成孤枕恨。
fāng nián zhèng shì xiāng yīng nèn tiān jiāo cháng bìn ruǐ zhū gōng jiù chéng ēn   yín píng cháo jìng
yún qíng zhù zhōng nán xìn huā yǒu xiū gèng wèn zuì zhōng tóng jìn bēi huān   guī hòu chéng zhěn hèn