玉楼春

宋代 杜安世
春景抛人无处问。多谢石榴花又喷。茜罗揉出碎英繁,红蜡缕成香萼润。 血色新裙羞莫近。密叶柔条相间衬。雨余寂寞假山傍,乡国尚遥西海信。
chūn jǐng pāo rén chǔ wèn duō xiè shí liú huā yòu pēn qiàn luó róu chū suì yīng fán   hóng chéng xiāng è rùn
xuè xīn qún xiū jìn róu tiáo xiāng jiàn chèn jiǎ shān bàng   xiāng guó shàng yáo 西 hǎi xìn