玉楼春

宋代 欧阳修
残春一夜狂风雨。断送红飞花落树。人心花意待留春,春色无情容易去。 高楼把酒愁独语。借问春归何处所。暮云空阔不知音,惟有绿杨芳草路。
cán chūn kuáng fēng duàn sòng hóng fēi huā luò shù rén xīn huā dài liú chūn   chūn qíng róng
gāo lóu jiǔ chóu jiè wèn chūn guī chǔ suǒ yún kōng kuò zhī yīn   wéi yǒu 绿 yáng fāng cǎo